Mẹ bán máy chạy bộ của nó lấy tiền làm lộ phí

– lúc trên xe chị mải nói chuyện mà không ngủ xíu nào, chị hơi mệt và buồn ngủ. Mai gặp nhé! –
Hừ…tôi lại tức con bé hiệp nữa, nó đã làm cản đường tôi hướng dẫn sử dụng máy chạy bộ điện nói chuyện với chị Trâm, tất cả tại nó.
Tôi đi loanh quanh hành lang, và phát hiện thấy một chiếc áo đỏ to sụ. Là cô bé.
– chị Trâm nói em đang ngủ mà? – , tôi cất tiếng hỏi mua máy chạy bộ hãng nào tốt, nó khẽ giật mình quay lại, bỏ mũ áo khoác xuống và bỏ headphone ra.
– ừ, nhưng giờ thì dậy rồi. – , nó trả lời tôi thế đấy.
– dĩ nhiên bây giờ dậy rồi thì mới ngoài đây chứ. – , tôi cũng trả lời máy đi bộ bằng điện không thua kém nó, rồi ngồi xuống cạnh nó. Tôi phát hiện, ngồi ở đây thật thú vị. Chân chúng tôi không chạm đất, mà đung đưa rất hay, nó tạo một cảm giác không an toàn, rất chông chênh nhưng tóm lại là thú vị.
– em khóc đúng không? Lúc trên máy chạy bộ giá bao nhiêu xe đó? – , tôi hỏi một câu hỏi mà tới giờ vẫn thấy rất vô duyên và thừa thãi.
– ừ, nước mắt đó, mặn như nước biển. –
– em thích biển không? –
– không. –
– sao em lại ra đây khi không thích biển? –

cách tập máy chạy bộ bằng điện

Không có tiền làm lộ phí bà đã bán máy chạy bộ của nó

– em ghét biển, nhưng cũng yêu biển, vì tại đây bánmáy chạy bộ điện nhập khẩu  biễn đã lấy mất ba em, nhưng ba em đang ở ngoài đó. –
Im bặt. Tôi im, cô bé cũng im. Tôi hơi hoang mang, còn cô bé có vẻ….đúng là cô bé đang khóc.
– anh xin lỗi, cả chuyện giật headphone của em lúc trên xe, và câu hỏi này nữa. Anh xin lỗi. –
– đây từng là nhà em. Cho tới khi Máy chạy bộ ba em mất, và mẹ em bán nó. –
Tôi càng ngơ ngác hơn khi nghe cô bé bắt đầu nói, nói trong những tiếng nghẹn ngào.

– Ba em bị biển cuốn đi khi cứu người. Mẹ em không thể tiếp tục sống ở đây, vì ám ảnh. Mẹ bán nhà nghỉ, chuyển lên Sài Gòn. Mẹ lấy chồng…. – , nó ngưng lại máy tập chạy bộ nào tốt, xụt xịt mũi, rồi nói tiếp,  – hôm nay là ngày giỗ của ba. Ba em mất được 5 năm rồi. chỗ này là chỗ ba hay ngồi chơi với em. Ba nói em là ‘đung đưa chân như thế này sẽ cho con một cảm giác chênh vênh, nhưng nếu máy chạy bộ điện giá bao nhiêu có rớt xuống dưới con cũng không sao, vì dưới đó ba đã cấy cỏ rất êm’, ba nói với em như vậy. –  nó lại im bặt, và tiếp tục xụt xịt. nó không khóc thành tiếng, nhưng tôi biết nước mắt nó đang chảy thành dòng.  – chắc anh thấy cái áo này không vừa với em đúng không? Nó là áo của ba. –

Leave a Reply